Bạn đã bao giờ thử quan sát một hệ thống tài chính ngay tại khe cửa nơi nó thoát ra chưa?
Không phải khe cửa nơi dòng tiền chảy vào—nơi mà các bài phát biểu về adoption thường hướng về—mà là cánh cửa ngược lại: nơi một tổ chức lớn rút chân khỏi một giao dịch. Khi BlackRock IBIT, quỹ ETF giao ngay Bitcoin lớn nhất thế giới, ghi nhận dòng tiền rút ròng 265 triệu USD trong một phiên duy nhất, thị trường không ồn ào như những lần giá chạm đáy. Nhưng chính sự lặng lẽ đó mới đáng sợ. Dưới bề mặt của một phiên giảm nhẹ là một cơ chế thanh lý đang quay chậm rãi: quỹ bị rút vốn, Bitcoin bị trả về tay các authorized participant, rồi từ đó có thể bị đẩy lên sàn giao dịch. Vòng lặp này không mới. Nhưng lần này, nó diễn ra ở quy mô tổ chức—với trái phiếu chính phủ, với khối lượng khớp lệnh, với các thuật toán arbitrage.
Học từ lịch sử: mỗi lần ta gọi ETF là cánh cửa để dòng tiền tổ chức bước vào, ta lại phải nhớ rằng cánh cửa ấy luôn quay được hai chiều.
Khi nói về ETF giao ngay, hầu hết chúng ta nghĩ đến một chiếc hộp thần kỳ. Người dùng mua cổ phiếu quỹ, quỹ nắm giữ Bitcoin, và tin tức vui vẻ dừng ở đó. Nhưng dưới lớp sơn bóng là một hệ thống đòn bẩy kép: đòn bẩy tài chính của nhà đầu tư, và đòn bẩy cấu trúc của chính quỹ.
Một ETF giao ngay không chỉ là một chiếc ví chung. Nó là một cỗ máy phát hành—và tiêu hủy—cổ phiếu. Khi cầu vượt cung, authorized participant (AP) sẽ chuyển Bitcoin vào quỹ để nhận cổ phiếu mới, giữ cho giá cổ phiếu ETF khớp với NAV. Khi cung vượt cầu, quy trình được đảo ngược: AP thu hồi cổ phiếu từ thị trường thứ cấp, nộp lại cho quỹ, và nhận về Bitcoin hoặc tiền mặt. Chính khoảnh khắc đảo ngược đó là nơi tôi muốn đặt một chiếc kính lúp.
Bởi vì dòng ra 265 triệu USD không phải là một con số trừu tượng trong bảng excel. Nó tương đương với việc một lượng Bitcoin lớn—có thể lên tới hàng nghìn BTC—được chuyển khỏi ví lạnh của nhà giám sát và tiến về phía thanh khoản. Với tổng tài sản quản lý của IBIT ước tính hàng chục tỷ USD, con số này có thể chỉ chiếm chưa đầy một phần trăm. Nhưng trong thế giới của những vòng lặp phản hồi, phần trăm nhỏ không có nghĩa là tác động nhỏ. Nó có thể là giọt nước làm tràn ly.
Thị trường đang ở một giai đoạn kỳ lạ: giá Bitcoin trên đà tăng, tâm lý đầu cơ nóng nhưng dòng tiền lại quay đầu. Sự nghịch lý đó gợi cho tôi nhớ đến DeFi Summer 2020. Khi đó, tôi là một cô gái 22 tuổi vừa tốt nghiệp ngành an ninh mạng, mải mê tính toán impermanent loss của Uniswap v2. Tôi đã viết một bài phân tích dài 5000 từ, trong đó có một đoạn Python mô phỏng TVL tăng vọt như một đám đông đổ vào một rạp hát chật cứng. Tôi nhận ra rằng, trong một cấu trúc tài chính, người ta không bao giờ nhìn thấy rủi ro ở thời điểm dòng tiền chảy vào. Rủi ro chỉ lộ diện khi dòng tiền đi ra—và đến lúc đó, không ai còn bình tĩnh để đọc mã nguồn nữa.
Cái gọi là “vòng xoáy redemption” mà các nhà phân tích lo sợ không phải là một thứ gì đó huyền bí. Nó là một chuỗi ba bước rất trần tục. Bước một, nhà đầu tư lo lắng về biến động vĩ mô và bán cổ phiếu ETF trên sàn. Bước hai, AP mua lại cổ phiếu đó, tiến hành redeemption với quỹ, và nhận về một lượng BTC. Bước ba, để bảo vệ sổ sách, AP bán Bitcoin hoặc chuyển nó vào thị trường tương lai. Cú bán đó làm giá giảm thêm. Giá giảm khiến nhà đầu tư khác nhìn vào bảng điện tử và gọi điện cho người môi giới. Thế là vòng lặp được lặp lại.
Nhưng có một chi tiết mà ít người nói đến. Không phải AP nào cũng là một cỗ máy vô cảm. Một số AP nắm giữ vị thế arbitrage. Họ mua Bitcoin giao ngay, đồng thời bán khống hợp đồng tương lai CME để hưởng basis—mức chênh lệch giữa giá tương lai và giá giao ngay. Khi thị trường đi xuống, basis thu hẹp và họ buộc phải tháo dỡ vị thế: bán Bitcoin dự trữ và mua lại hợp đồng tương lai. Điều này không chỉ tạo ra một làn sóng bán spot, mà còn khiến thị trường futures mất đi nhà tạo lập thanh khoản quan trọng. Đó là nơi một dòng ra nhỏ có thể trở thành một sự kiện toàn cầu.
Tôi nhớ lại lần tôi debug một hợp đồng thông minh cho một giao thức cho vay. Chỉ một dòng lệnh sai vị trí kiểm tra số dư đã tạo ra khả năng rút tiền gấp ba lần tài sản ký quỹ. Lỗi này không xuất hiện khi thanh khoản dồi dào. Nó chỉ xuất hiện khi một người dùng thực hiện hành động rút tiền trong đúng một khoảnh khắc thị trường hỗn loạn. Với IBIT và các ETF Bitcoin, thứ tương đương với “dòng lệnh sai” đó là sự mất kết nối giữa giá cổ phiếu ETF và NAV. Khi dòng ra ồ ạt, AP có thể không đủ khả năng mua lại cổ phiếu trên sàn để duy trì mối tương quan. Sự lệch giá ngắn ngủi có thể khiến các nhà giao dịch thuật toán nhảy vào, nhưng không phải lúc nào họ cũng hành động đủ nhanh.
Trong bức tranh tổng thể, 265 triệu USD rút ra từ IBIT không phải là thảm họa. Nhưng nó xuất hiện trong một bối cảnh nguy hiểm hơn: dòng rút khỏi các quỹ ETF Bitcoin giao ngay khác cũng đang diễn ra cùng lúc. Khi một quỹ lớn nhất thị trường bán tháo, các quỹ nhỏ hơn sẽ chịu áp lực tâm lý. Nhà đầu tư bán lẻ nhìn thấy dòng tiền và tự hỏi: “Tại sao tôi phải là người nắm giữ cuối cùng?” Nỗi sợ đó lan truyền nhanh hơn bất kỳ giao thức truyền thông nào.
Tôi đã từng chứng kiến một hiện tượng tương tự vào năm 2022, khi một quỹ phòng hộ lớn tuyên bố rút lui khỏi các vị thế thanh khoản phi tập trung. Trong vòng ba ngày, hàng loạt giao thức DeFi mất đi lớp thanh khoản mỏng manh của mình, không phải vì hợp đồng thông minh bị hack, mà vì nhà cung cấp thanh khoản rút lui đồng loạt. Thị trường tài chính không bao giờ sụp đổ vì lý do cá biệt. Nó sụp đổ vì một át chủ bài duy nhất: sự tương quan giữa các hành vi tưởng chừng độc lập.
Dưới góc nhìn của một người làm an ninh mạng chuyên kiểm tra mã nguồn, tôi thường hỏi một câu mà các nhà giao dịch ít khi hỏi: “Nếu tôi muốn hệ thống thất bại, tôi sẽ kích hoạt từ đâu?” Với cấu trúc ETF, câu trả lời là: ngay tại điểm giao nhau giữa thị trường thứ cấp và thị trường cơ sở. Nếu một nhà giao dịch biết rằng một quỹ lớn đang đối mặt với dòng redemption, họ có thể sử dụng thông tin đó để bán khống Bitcoin giao ngay trên sàn, tạo áp lực giảm giá, rồi mua lại cổ phiếu ETF ở mức giá chiết khấu. Kỹ thuật này không bất hợp pháp, nhưng nó biến một dòng tiền hợp pháp thành một vũ khí tấn công. Học từ lịch sử: mỗi lần ta gọi một cơ chế tài chính là “trưởng thành”, ta lại quên rằng sự trưởng thành có nghĩa là chúng ta đã tìm ra những cách mới để khai thác sự phức tạp.
Nhưng tôi không muốn dừng lại ở sự bi quan. Nếu bạn đọc kỹ báo cáo giao dịch của các quỹ ETF trong 12 tháng qua, bạn sẽ thấy một điều thú vị: dòng tiền vào không tương quan hoàn hảo với giá Bitcoin. Có những tuần giá tăng mạnh nhưng dòng tiền ETF âm, và ngược lại. Điều đó cho thấy ETF không còn là một cánh cửa một chiều cho dòng vốn tổ chức. Nó đã trở thành một quân bài trong chiến lược phòng hộ và phân bổ tài sản. Nhà đầu tư không nhất thiết bán vì họ mất niềm tin; họ có thể bán để tái cân bằng danh mục, hoặc để chuyển sang nắm giữ Bitcoin trực tiếp trên các sàn giao dịch tự quản. Nói cách khác, một phần dòng ra khỏi ETF có thể là tín hiệu của sự trưởng thành, không phải sự đào tẩu.
Vào mùa hè năm 2024, trong một phiên giao dịch biến động mạnh, thị trường chứng kiến dòng rút hàng trăm triệu USD từ các quỹ ETF Bitcoin giao ngay. Những bài phân tích trên mạng xã hội lập tức nói về “death spiral”. Nhưng khi tôi kéo dữ liệu trên xích, tôi thấy một điều quan trọng: dòng Bitcoin chuyển đến các sàn giao dịch không tăng vọt như kỳ vọng. Một phần lớn số Bitcoin bị “rút” khỏi ETF thực chất nằm trong tay các AP và quỹ đầu tư tư nhân, không hề chảy vào thị trường giao ngay. Họ giữ nó trong ví lạnh hoặc dùng nó cho các hợp đồng hoán đổi. Sự khác biệt đó—giữa “rút khỏi quỹ” và “bán ra thị trường”—chính là thứ mà một con số 265 triệu USD không thể hiện được.
Tôi vẫn nhớ lần tôi viết một đoạn mã mô phỏng hành vi của một nhà tạo lập thị trường trên sàn giao dịch phi tập trung. Khi lượng mua tăng đột biến, sổ lệnh mỏng và slippage nở rộng. Kẻ đầu cơ có thể cố tình đẩy giá lên để chèn ép những người nắm giữ đòn bẩy. Nhưng khi có một nhà tạo lập thị trường đủ lớn đứng ở giữa, toàn bộ vũ điệu đó thay đổi. Với ETF Bitcoin, nhà tạo lập thị trường quan trọng nhất chính là BlackRock—không phải vì họ giao dịch, mà vì họ kiểm soát một ngọn hải đăng niềm tin. Khi một quỹ khổng lồ như IBIT bị rút vốn, điều duy nhất có thể giữ cho căn phòng không tối là sự hiện diện của các tổ chức khác sẵn sàng hấp thụ số Bitcoin này.
Nhưng đây là điểm mù lớn nhất của câu chuyện. Chúng ta thường nhìn vào dòng tiền ETF như một thước đo duy nhất, trong khi bỏ qua thị trường phái sinh. Nếu giá tương lai CME tiếp tục nằm dưới giá giao ngay—một tình trạng gọi là backwardation—thì dòng rút ETF có thể không đại diện cho sự rút lui, mà là một chiến lược trú ẩn. Nhà đầu tư tổ chức có thể đang đóng vị thế ETF vì họ cần Bitcoin thật để giao vào các hợp đồng tương lai đã bán khống. Họ không rời khỏi hệ sinh thái; họ chỉ chuyển từ một công cụ giấy sang một công cụ thật.
Trong ngành của tôi, có một khái niệm gọi là “green shoot of recovery”—những mầm xanh của sự hồi phục mà các nhà phân tích nhìn thấy trong khủng hoảng. Nhưng màu xanh vốn dĩ là một màu tương đối. Nó có thể là một cây con trong rừng, hoặc cũng có thể là lớp tảo phủ trên mặt hồ chết. Tôi không thể chắc đâu là đâu nếu chỉ nhìn vào một phiên giao dịch. Tôi cần nhìn vào nhiều phiên, nhiều cấu trúc, nhiều tầng thanh khoản. Với IBIT, màu green duy nhất tôi quan tâm nhất không phải là nến xanh trên biểu đồ, mà là khối lượng giao dịch của các quỹ khác đang hấp thụ dòng chảy. Đó là nơi mà sự cân bằng có thể quay trở lại.
Nếu nhìn vào lịch sử của GBTC—quỹ tín thác Bitcoin đã trở thành trọng tâm của sự chú ý trước khi ETF giao ngay xuất hiện—ta sẽ thấy một chương kỳ lạ. GBTC từng giao dịch ở mức chiết khấu sâu, chạm mức âm hơn 40% so với tài sản ròng. Rất nhiều nhà đầu tư mua lại để chờ chuyển đổi, và khi SEC phê duyệt vào tháng 1/2024, dòng rút từ GBTC diễn ra dữ dội. Người ta lại nói về một thảm họa. Nhưng sau nhiều tháng, dòng rút đó chính là nguồn cung cho các quỹ mới có phí thấp hơn và hiệu quả hơn. Thị trường không sụp đổ. Nó chuyển hóa.
Sự chuyển hóa đó có thể lặp lại lần này. Dòng tiền rút khỏi IBIT không hẳn là một lời kết án. Nó có thể là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi ETF không còn là nơi duy nhất để giữ Bitcoin. Nhưng điều đó phụ thuộc vào một yếu tố then chốt: nếu Bitcoin trên tay AP không được bán ra, mà được giữ lại hoặc chuyển thành dạng nắm giữ trực tiếp dài hạn, thì vòng xoáy sẽ dừng lại. Nếu số Bitcoin đó bị ném vào sàn giao dịch, vòng lặp sẽ tiếp tục. Và với một kẻ hoài nghi như tôi, câu trả lời nằm ở số liệu on-chain nhiều hơn là ở những dòng tweet hoảng loạn.
Tôi có một thói quen xấu: mỗi đêm, tôi mở trình duyệt và nhìn vào biểu đồ dòng tiền của các sàn giao dịch. Tôi muốn biết xem lượng Bitcoin được gửi đến sàn trong 24 giờ qua là bao nhiêu, so với trung bình 30 ngày. Nếu con số đó tăng vọt kèm theo outflow ETF, tôi sẽ lập tức đặt câu hỏi. Ngược lại, nếu outflow ETF diễn ra nhưng lượng coin chuyển lên sàn vẫn bình thường, tôi sẽ ngồi yên. Bởi vì tôi đã học được rằng trong thế giới tiền mã hóa, mọi cú sốc tâm lý đều đáng sợ hơn khi nó không được kiểm chứng bằng dữ liệu.
Một trong những bài học kỹ thuật quan trọng nhất tôi rút ra từ việc kiểm toán các hợp đồng thông minh là: “không có lỗ hổng nào là nguy hiểm nhất; lỗ hổng nguy hiểm nhất là lỗ hổng do chính sự hoảng loạn tạo ra”. Trong một hệ thống hoạt động bình thường, mỗi thành phần có một vai trò. AP giữ cho giá cổ phiếu sát NAV, nhà giao dịch arbitrage giữ cho thị trường tương lai sát giá giao ngay, nhà tạo lập thanh khoản giữ cho sổ lệnh không quá mỏng. Nhưng khi tất cả các thành phần đó đều nhìn cùng một tin tức và phản ứng cùng một hướng, hệ thống mất đi tính đa dạng cần thiết—và nó sụp đổ. Dòng rút 265 triệu USD chỉ trở thành một vòng xoáy nếu mọi người tin rằng đó là một vòng xoáy.
Ngược lại, nếu có một nhóm nhà đầu tư tổ chức nhìn vào cùng một dữ liệu và thấy một cơ hội—mua Bitcoin từ các AP với mức giá tốt hơn thị trường—thì vòng xoáy sẽ ngay lập tức bị bẻ gãy. Sự hoảng loạn có thể chuyển thành sự hấp thụ. Tôi đã chứng kiến điều này trong thị trường chứng khoán truyền thống: khi một quỹ ETF lớn bị rút vốn, các quỹ nhỏ hơn thường đứng bên lề chờ đợi một sự định giá lại. Họ không cứu thị trường vì lòng tốt; họ cứu thị trường vì giá rẻ.
Nhưng tôi không muốn tạo ra một bức tranh lãng mạn quá mức về thị trường. Vào những ngày thanh khoản khô cạn, đợt bán tháo có thể diễn ra nhanh hơn cả khả năng tính toán của con người. Khi độ trễ giữa hai lần khớp lệnh tăng lên, thậm chí các thuật toán cũng bắt đầu rút lui. Trong khoảnh khắc đó, dòng tiền không quan tâm đến lịch sử hay công nghệ. Nó chỉ quan tâm đến sự sống còn. Và sẽ có một lớp nhà đầu tư—những người đã kỳ vọng Bitcoin tăng mãi mãi—bị tổn thương. Họ là những người gọi vòng xoáy redemption bằng cái tên mỹ miều “điều chỉnh”.
Học từ lịch sử: mỗi lần ta gọi một cú sốc thanh khoản là “điều chỉnh lành mạnh”, ta lại đang vô tình ban cho cảm giác an toàn sai lệch. Bởi vì với một quỹ ETF, không có gì “lành mạnh” khi nhiều người rút vốn cùng lúc. Đó là một tín hiệu stress, ngay cả khi con số vẫn nhỏ so với tổng thể. Các ngân hàng trung ương đã dành cả thế kỷ để hiểu rằng những con số nhỏ có thể là tiền thân của những cuộc khủng hoảng lớn. Nhưng những người tham gia thị trường tiền mã hóa thường quá trẻ trung để nhớ đến bài học đó.
Vậy tôi nghĩ gì sau tất cả những phân tích dài dòng này? Tôi nghĩ rằng dòng tiền rút khỏi IBIT không nên được coi là một nguyên nhân gây hoảng loạn, mà là một phép kiểm tra độ chịu lực cho toàn bộ cấu trúc. Nó thử thách những tuyên bố rằng ETF đã làm cho Bitcoin trở nên “quá hệ thống để sụp đổ”. Nó thử thách sự kiên nhẫn của các nhà đầu tư mới—những người lần đầu nhìn thấy một con số âm trên bảng điều khiển của BlackRock. Và nó đưa ra một câu hỏi lớn hơn: Liệu giá trị của Bitcoin có còn nằm trong sự nắm giữ của các tổ chức, hay nó nằm trong chính tính phi tập trung mà những người theo chủ nghĩa tối đa vẫn nói?
Tôi là Le Mai, năm tôi 19 tuổi, tôi đọc whitepaper Ethereum và nghĩ rằng mình đã tìm thấy một cách để xã hội vận hành mà không cần niềm tin mù quáng. Hợp đồng thông minh, tôi nghĩ, sẽ thay thế trung gian; dữ liệu sẽ minh bạch; tiền sẽ trở nên thông minh. Nhưng sau nhiều năm, tôi nhận ra rằng không có hệ thống nào có thể loại bỏ sự hoảng loạn, bởi sự hoảng loạn không nằm trong mã nguồn. Nó nằm trong cảm xúc con người. ETF Bitcoin là một cấu trúc kỹ thuật, nhưng cách chúng ta đối mặt với dòng rút 265 triệu USD là một bài kiểm tra tâm lý.
Tôi tin rằng màu green mà chúng ta cần tìm kiếm không nằm trên biểu đồ giá. Nó nằm ở cách thị trường xử lý cú sốc: nếu các AP tiếp tục tạo ra thị trường hai chiều, nếu các quỹ khác hấp thụ dòng chảy, nếu những người nắm giữ dài hạn không bán tháo tài sản của họ chỉ vì một con số đầu tư, thì đó sẽ là một màu xanh thật sự. Màu xanh của cấu trúc bền vững. Còn nếu ai cũng chạy về phía cửa cùng một lúc, thì cánh cửa đó không phải là lối thoát—nó là nơi chôn vùi sự lạc quan.
Cuối cùng, tôi muốn để lại một câu hỏi, không phải một câu trả lời: Trong vòng xoáy đang xoay quanh IBIT, bạn muốn trở thành người nhìn vào dữ liệu, người đọc tin tức, hay người chạy trốn vì tiếng ồn? Lựa chọn đó—không phải 265 triệu USD—mới là thứ quyết định liệu thị trường có rơi vào vòng lặp phản hồi hay không. Hệ thống sẽ luôn tạo ra những cú sốc. Nhưng cách chúng ta phản hồi, ở cấp độ từng cá nhân, chính là mảnh ghép làm nên sự khác biệt giữa một cơn gió nhẹ và một cơn bão huỷ diệt.
Hôm nay, IBIT có thể mất 265 triệu USD. Nhưng câu chuyện đó chỉ mới bắt đầu. Và như tôi đã học từ vô số lần quan sát các hợp đồng thông minh: khi bạn nhìn thấy một lỗ hổng, bạn không sửa nó bằng cách nhắm mắt. Bạn sửa nó bằng cách hiểu sâu hơn, lắng nghe dữ liệu kỹ hơn, và chuẩn bị tinh thần cho những gì xuất hiện sau cơn bão. Đó không phải là màu green tôi đang nói đến sao?