Hook: Một con số đẹp đến mức đáng ngờ
Tháng 2/2025. Một bản tin lướt qua màn hình điện thoại của tôi: "Sequoia dẫn đầu vòng gọi vốn 1 tỷ USD cho Valar Atomics để mở rộng sản xuất lò phản ứng hạt nhân."
Tôi dừng lại. Không phải vì con số — tôi đã sống qua những vòng gọi vốn 2 tỷ USD cho các dự án blockchain không bao giờ giao được sản phẩm. Không phải vì công nghệ — bằng Tiến sĩ Mật mã của tôi không biến tôi thành chuyên gia hạt nhân, nhưng 27 năm quan sát thị trường đã rèn cho tôi một thứ khác: khả năng đọc vị khoảng trống thông tin.
Mà tôi dừng lại vì một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Khoảng trống. Không một chi tiết kỹ thuật nào. Không xác nhận từ Reuters, Bloomberg, hay Financial Times. Một công ty gần như không có dấu vết trên bản đồ công nghệ, một ngành mà một vòng gọi vốn như vậy sẽ là kỷ lục lịch sử — và nguồn tin duy nhất là Crypto Briefing, một trang báo về tiền mã hóa.
Người trong nghề gọi đó là “mùi” của một câu chuyện được dựng lên trước khi hiện thực được xây dựng. DeFi Summer 2020 có mùi này. NFT văn hóa 2021 có mùi này. Và giờ đây, cơn khát điện năng cho AI đang khoác lên mình một bộ vest hạt nhân — với tấm séc trị giá một tỷ đô la treo lơ lửng trên một câu chuyện còn thiếu nền móng.
Sự thật đằng sau tấm séc đó không chỉ nằm ở Valar Atomics. Nó nằm ở cách thị trường đang lặp lại chính xác một khuôn mẫu cũ: dựng tường thuật trước, kiểm chứng sau, và vốn chảy vào giấc mơ nhanh hơn dòng điện chảy vào lưới điện quốc gia.
Câu hỏi tôi đặt ra ở đây không phải là “Valar Atomics có thật không?” — mà là: nếu tấm séc đó là thật, thì cái giá phải trả cho sự thiếu kiên nhẫn của thị trường là gì? Và ngành blockchain của chúng ta — những người đã từng chứng kiến hàng trăm triệu đô la bốc hơi vì những câu chuyện đẹp hơn hiện thực — đang nhìn thấy thứ gì mà phần còn lại của thị trường chưa thấy?
— Gốc rễ: Khai sinh cộng đồng.
Context: AI gặp điện hạt nhân — một câu chuyện tình với lịch trình chênh lệch
Trước khi xé toạc bức tường thuật, tôi cần đặt nó vào bối cảnh thật. Bởi vì xét cho cùng, mảnh ghép nền tảng của câu chuyện này là có thật, và nó đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta với tốc độ chưa từng có.
Năm 2024 là năm bản lề. Tháng 9, Microsoft ký thỏa thuận mua điện hạt nhân từ Constellation Energy — gồm cả việc khởi động lại lò phản ứng Three Mile Island, một cái tên gắn liền với thảm họa hạt nhân năm 1979. Tháng 10, Google ký thỏa thuận mua điện từ các lò phản ứng mô-đun nhỏ (SMR) của Kairos Power. Cùng tháng đó, Amazon rót vốn vào X-energy và công bố kế hoạch triển khai SMR.
Không thể phủ nhận xu hướng này. Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) dự báo nhu cầu điện của trung tâm dữ liệu toàn cầu sẽ tăng từ khoảng 460 TWh năm 2022 lên hơn 1.000 TWh năm 2026 — tiến tới 1.200 TWh năm 2027. Một trung tâm dữ liệu AI đơn lẻ với 100.000 GPU có thể tiêu thụ 150-300 MW điện — tương đương một thành phố cỡ vừa.
Câu chuyện có vẻ logic không thể chê: AI cần điện, điện cần thanh lọc carbon, thanh lọc carbon cần hạt nhân. Nhưng sự logic tuyến tính đó bỏ qua một thực tế vô cùng quan trọng mà tôi đã học được khi làm cố vấn kỹ thuật cho OmiseGO tại Seoul năm 2017: khi thị trường vẽ một đường thẳng giữa hai điểm, con đường thực tế luôn chứa đầy những khúc cua mà không ai kể đến.
Khúc cua đầu tiên: thời gian. Các thỏa thuận hạt nhân mà Google, Microsoft, Amazon ký kết đều có thời điểm giao điện từ 2028-2035. Đây không phải là giải pháp cho nhu cầu điện hiện tại của AI — mà là mua quyền chọn cho tương lai. Nó giống hệt một nhà đầu tư mua token trong vòng seed với lịch mở khóa 3 năm: bạn đặt cược vào tương lai, không phải mua giải pháp cho hôm nay.
Khúc cua thứ hai: bổ sung, không thay thế. Trong lúc chờ đợi các lò phản ứng hạt nhân hoạt động, nhu cầu điện của trung tâm dữ liệu đang được giải quyết bằng khí tự nhiên — loại nhiên liệu hóa thạch mà các gã khổng lồ công nghệ đã hứa sẽ loại bỏ. Năm 2024, khí tự nhiên chiếm hơn 50% công suất phát điện mới tại Mỹ. Sự mỉa mai này không được phản ánh trong bất kỳ thông cáo báo chí nào.
Khúc cua thứ ba — khúc cua mà với tôi, là khúc quan trọng nhất: khuôn mẫu tường thuật. Tôi đã thấy điều này trong DeFi Summer, trong cơn sốt NFT, trong các chu kỳ Layer 2: một câu chuyện lớn đang hình thành, thu hút dòng vốn khổng lồ, và mọi người quên hỏi câu hỏi cơ bản nhất — liệu cơ sở hạ tầng có thực sự theo kịp sự phấn khích?
Lần này, cơ sở hạ tầng là một thứ phức tạp hơn token nhiều: nó là những lò phản ứng hạt nhân cần được chứng nhận, được xây dựng với chi phí vượt dự toán, và vận hành với khả năng chịu lỗi bằng không.
Khi tôi nhìn vào Valar Atomics — công ty không để lại dấu vết kỹ thuật nào trên các nguồn chính thống, huy động số tiền kỷ lục — tôi không thấy một câu chuyện mới. Tôi thấy một phiên bản hạt nhân của điều mà tôi đã cảnh báo cộng đồng mình hàng trăm lần trong những năm thị trường bò tót: cảm xúc đang dẫn dắt dòng vốn, còn phân tích kỹ thuật bị bỏ lại phía sau.
Core: Đi sâu — Khi tấm séc gặp gỡ hiện thực
1. Giải mã khoảng trống thông tin
Hãy nói về Valar Atomics như một bài toán điều tra. Trong blockchain, chúng tôi có một thuật ngữ cho điều này: "rug-pull prelude" — giai đoạn trước khi sàn giao dịch sập, nơi mọi thứ trông quá hoàn hảo, quá sạch sẽ, quá ít chi tiết kỹ thuật cần kiểm tra.
So sánh với thực tế ngành: Kairos Power — một công ty SMR thực thụ, có công nghệ, có đối tác, có đội ngũ kỹ thuật và có cả sự chứng nhận từ Ủy ban Điều tiết Hạt nhân Mỹ (NRC) — chỉ huy động được 645 triệu USD trong một vòng, và tổng cộng khoảng 1 tỷ USD qua nhiều vòng khác nhau trong suốt nhiều năm. X-energy, một công ty được Amazon rót vốn, huy động được khoảng 500 triệu USD ở vòng C. Oklo, công ty niêm yết trên sàn chứng khoán, đã huy động được chưa đến 500 triệu USD cộng dồn trước khi IPO.
Valar Atomics xuất hiện từ hư không — không một bài báo kỹ thuật, không một bằng sáng chế được công bố rộng rãi, không một đối tác công nghiệp được xác nhận — và huy động được 1 tỷ USD trong một vòng duy nhất. Điều này không nhất thiết là không thể, nhưng nó đi ngược lại mọi quy luật mà tôi từng quan sát được trong 27 năm nhìn thị trường vận hành, đặc biệt với hạ tầng vật lý — một lĩnh vực nơi bằng chứng kỹ thuật là điều kiện tiên quyết, không phải tùy chọn.
Và đây là nút thắt tôi muốn mọi độc giả hiểu: trong một môi trường bò tót, nơi FOMO kích hoạt sự thèm khát, khoảng trống thông tin không được xem như một dấu hiệu cảnh báo — mà là một lời mời để tưởng tượng. Mỗi nhà đầu tư tự vẽ nên phiên bản của riêng mình về Valar Atomics, và mỗi phiên bản đều là một dự án hạt nhân hoàn hảo. Nhà đầu tư không mua cổ phần của công ty; họ mua câu chuyện mà họ tự kể với chính mình.
Nhưng điều thú vị hơn: câu chuyện không cần Valar Atomics là thật để có tác động. Ngay cả khi đây là một trò lừa đảo hoặc một câu chuyện cường điệu, bức tường thuật "AI + điện hạt nhân" mà nó dựa vào là hoàn toàn có thật. Điều đó có nghĩa là dòng vốn sẽ tiếp tục chảy vào ngành này dù Valar Atomics có tồn tại hay không. Câu hỏi là: dòng vốn đó dồn vào công nghệ hay dồn vào tường thuật?
2. Bài học từ kỷ nguyên "phân mảnh thanh khoản"
Đây là điểm tôi muốn kết nối với một trong những quan điểm trái ngược nhất của mình trong lĩnh vực blockchain: "Phân mảnh thanh khoản" không phải vấn đề thực — đó là tường thuật do các VC sản xuất để bán sản phẩm mới.
Nghe có vẻ không liên quan, nhưng hãy để tôi kết nối. Trong thế giới Layer 2, chúng ta chứng kiến hàng chục giải pháp mọc lên — mỗi giải pháp huy động hàng trăm triệu đô, mỗi giải pháp hứa hẹn "mở rộng quy mô Ethereum". Nhưng khi nhìn vào số liệu thực, lượng người dùng nền tảng của tất cả các Layer 2 cộng lại cũng chỉ bằng một phần nhỏ của một blockchain duy nhất. Chúng ta không mở rộng quy mô — chúng ta đang cắt nhỏ thanh khoản vốn đã khan hiếm thành nhiều mảnh nhỏ hơn.
Bây giờ, hãy áp dụng cùng một lăng kính này vào ngành điện hạt nhân. Đang có khoảng 80+ công ty SMR và lò phản ứng micro trên toàn cầu, mỗi công ty huy động từ vài chục đến vài trăm triệu USD. Nếu nhìn ở bề mặt, đây là một hệ sinh thái phát triển mạnh mẽ. Nhưng nếu nhìn bằng con mắt kiểm toán — con mắt mà tôi đã rèn luyện qua hàng trăm lần kiểm tra code smart contract — thì:
- Số lượng công ty không tỷ lệ với số lượng sản phẩm hoạt động. Tính đến hết năm 2025, vẫn chưa có một lò phản ứng SMR thương mại nào trên thế giới đi vào vận hành. NuScale — công ty duy nhất được NRC cấp chứng nhận thiết kế — đã bị hủy dự án đầu tiên vào cuối năm 2023 vì chi phí vượt dự toán.
- Nguồn cung kỹ thuật (engineering talent, nhà máy chế tạo, chuỗi cung ứng vật liệu hạt nhân) là một hằng số khan hiếm, không thể mở rộng nhanh bằng vốn. Giống như không phải cứ thêm nhiều Layer 2 là thêm nhiều thanh khoản mới, không phải cứ thêm nhiều công ty hạt nhân là thêm nhiều năng lực sản xuất. Bạn vẫn chỉ có một số lượng hạn chế các nhà máy chế tạo bình áp lực hạt nhân, một số lượng hạn chế các kỹ sư được chứng nhận an toàn hạt nhân.
- Chi phí thực và chi phí tường thuật chênh lệch nhau rất lớn. Trong blockchain, nhiều dự án vẽ ra một tương lai hoàn hảo với con số "TPS khổng lồ" chỉ để được niêm yết trên sàn giao dịch. Trong ngành điện hạt nhân, chúng ta đang thấy những con số "chi phí mục tiêu" được nhắc đi nhắc lại như một lời cầu nguyện: $100-200/MWh cho SMR — so với chi phí thực của dự án hạt nhân quy mô lớn là $100-150/MWh, thậm chí tại Vogtle (AP1000) vượt 300 tỷ USD cho 2 tổ máy, gấp đôi dự toán.
Các bạn thấy sự song song không? Cùng một khuôn mẫu: một tường thuật lớn, một đống vốn khổng lồ, rất nhiều dự án "hứa hẹn", và trái tim của vấn đề — khả năng thực sự cung cấp sản phẩm — bị chôn vùi dưới đống slide đẹp đẽ.
Điều này đưa tôi đến một câu hỏi sâu hơn: tại sao chúng ta lại liên tục lặp lại cùng một khuôn mẫu thất bại?
3. Giải phẫu tường thuật "AI cần hạt nhân"
Hãy phơi bày logic của bức tường thuật này. Nó gồm ba tiền đề:
Tiền đề 1: AI cần rất nhiều điện. → SỰ THẬT: Đúng, và đây là điều duy nhất chúng ta có thể chắc chắn. IEA dự báo mức tăng trưởng nhu cầu điện từ trung tâm dữ liệu là 8-10%/năm.
Tiền đề 2: Năng lượng tái tạo không đáp ứng được nhu cầu 24/7. → SỰ THẬT CÓ ĐIỀU KIỆN: Tái tạo cần bổ sung lưu trữ, nhưng pin lithium-ion chỉ có thể phủ 4-6 giờ. Lưu trữ dài hạn (8-100 giờ) — như pin sắt-không khí của Form Energy — vẫn đang trong giai đoạn trình diễn thương mại. Nhưng câu hỏi này bỏ qua khí tự nhiên — nguồn bổ sung thực tế cho năng lượng tái tạo ngay bây giờ.
Tiền đề 3: Vì vậy hạt nhân là câu trả lời duy nhất. → SỰ THẬT: Đây là một bước nhảy logic mà tôi gọi là "collapse" — ép nhiều khả năng thành một giải pháp duy nhất. Valar Atomics và các công ty tương tự không nói với bạn rằng: trước khi hạt nhân đi vào vận hành, nhu cầu điện của AI sẽ được phủ bằng khí tự nhiên — thứ mà các "chiến binh xanh" của Google và Microsoft đang cố gắng từ bỏ.
Tôi quan sát một thú vị mang tính dự đoán: trong thế giới blockchain, các giải pháp Layer 2 thất bại khi họ cố gắng bán điều không thể bán — sự phân mảnh thay vì mở rộng quy mô thực sự. Trong thế giới năng lượng, ngành công nghiệp hạt nhân đang cố gắng bán một giấc mơ có lịch trình giao hàng 7-10 năm cho một bài toán cần giải quyết trong 18-24 tháng. Khoảng cách giữa kịch bản và thực tế đó là nơi chứa đựng nhiều cú sốc thị trường — và giờ đây, tôi có thể chỉ ra chính xác nơi nó sẽ phát sinh.
4. Khi hạ tầng là tường thuật: vai trò của lưới điện
Đây là ngóc ngách mà tôi tin rằng hầu hết các phân tích thị trường về "AI + điện hạt nhân" đều bỏ qua — nhưng nó có thể là yếu tố quyết định nhất.
Câu chuyện không kết thúc với việc xây lò phản ứng hạt nhân. Nó bắt đầu với một câu hỏi khác: điện đó được truyền đến trung tâm dữ liệu AI như thế nào?
Lưới điện Mỹ — và hầu hết các lưới điện trên thế giới — đang già cỗi. Nhu cầu điện ở Mỹ gần như không tăng trong 20 năm (2005-2023) trước khi AI bùng nổ. Cơ sở hạ tầng truyền tải không được thiết kế để xử lý một bài toán mới: các trung tâm dữ liệu AI tiêu thụ hàng trăm megawatt hoạt động 24/7.
Điều này tạo ra một vấn đề tường thuật: các gã khổng lồ công nghệ có thể ký các thỏa thuận mua điện hạt nhân đẹp như mơ, nhưng nếu đường dây truyền tải 345kV không thể dẫn điện từ nhà máy hạt nhân mới đến trung tâm dữ liệu, giấc mơ sẽ chết trên giấy.
Quy trình cấp phép và xây dựng đường dây truyền tải ở Mỹ có thể mất 5-10 năm. Tương tự ở Việt Nam, các dự án truyền tải điện 500kV luôn đối mặt với thách thức giải phóng mặt bằng và cơ chế đền bù. Tôi nói điều này không phải để chê trách, mà để nhấn mạnh một điều mà thị trường đang phớt lờ: tấm séc lớn nhất không nằm ở nhà máy điện — nó nằm ở hạ tầng truyền tải.
Và khi cơ sở hạ tầng không theo kịp, điều gì xảy ra? Giống như trong blockchain khi một mạng lưới quá tải khiến gas fee tăng vọt, giá điện trên thị trường bán buôn sẽ tăng đột biến ở các khu vực tập trung trung tâm dữ liệu. Giá điện tăng sẽ càng thúc đẩy tường thuật "chúng ta cần hạt nhân gấp" — và vòng lặp phản hồi này tự nuôi dưỡng chính nó.
5. Một bài kiểm tra ngược: AI có thực sự là lý do cho vòng gọi vốn này?
Hãy thử kiểm tra ngược.
Nếu Valar Atomics thực sự là một công ty sản xuất lò phản ứng hạt nhân và thực sự được Sequoia rót 1 tỷ USD, thì họ đang giải quyết vấn đề gì? Với tư cách một người từng tư vấn kỹ thuật, tôi muốn hỏi: bạn có đang giải quyết vấn đề sản xuất hay vấn đề phân phối?
Nếu câu trả lời là "sản xuất" — như mô hình nhà máy sản xuất lò phản ứng nhỏ trong nhà xưởng — thì câu hỏi tiếp theo là: đơn hàng đang ở đâu? Sản phẩm đã được chứng nhận chưa? Và đối với một lò phản ứng hạt nhân, quy trình chứng nhận có thể mất 5-7 năm với chi phí hàng trăm triệu đô.
Nếu câu trả lời là "phân phối" — tức là một mô hình hạ tầng bao gồm cả truyền tải và lưu trữ — thì quy mô vốn cần thiết sẽ lớn hơn 1 tỷ USD rất nhiều. Vậy một vòng gọi vốn 1 tỷ USD dùng để làm gì? Để xây nhà máy chế tạo, để nghiên cứu phát triển, hay để đảm bảo quyền truy cập vào chuỗi cung ứng?
Khoảng trống này không phải là một lời buộc tội — mà là một dấu hiệu cho thấy bài toán chưa được thiết kế một cách bài bản. Trong quá trình kiểm tra các dự án blockchain, tôi thường nói: nếu bạn không thể giải thích vấn đề trong hai câu, thì vấn đề đó không phải là vấn đề kỹ thuật mà là vấn đề câu chuyện.
6. Yếu tố con người trong kiến trúc năng lượng
Tôi nhớ một trải nghiệm từ 2021, khi làm việc với nghệ sĩ Kim Soo trong dự án NFT "Seoul Memories". Chúng tôi huy động được 200 ETH — nhưng thay vì giữ lợi nhuận, tôi dùng 150 ETH tài trợ cho các dự án bảo tồn văn hóa phi lợi nhuận. Nhiều người gọi đó là thiếu chiến lược. Nhưng đối với tôi, đó là một bài học: khi bạn kiểm tra một tài sản, bạn cần đặt giá trị con người ở vị trí trung tâm. Công nghệ phải phục vụ con người, không phải ngược lại.
Trong câu chuyện "AI + điện hạt nhân", yếu tố con người thường bị bỏ qua. Hãy nhớ lại Chernobyl, Fukushima — hậu quả của sai lầm hạt nhân là không thể sửa chữa được. Trong thị trường bò tót này, người ta dường như quên mất điều đó.
Blockchain cũng có bài học riêng về trách nhiệm con người: các vụ hack, rug-pull, lừa đảo — không phải công nghệ blockchain yếu kém, mà là con người khai thác lỗ hổng trong hệ thống. Tương tự, các sự cố hạt nhân không phải do công nghệ hạt nhân kém — mà do sai lầm trong vận hành và thiếu minh bạch.
— Gốc rễ: Khai sinh cộng đồng.
Contrarian: Góc nhìn phản trực giác — "Không phải sự khan hiếm thanh khoản, mà là sự khan hiếm lòng tin"
Đây là nơi tôi muốn đi ngược lại dòng chảy chủ đạo.
Có một câu chuyện mà truyền thông và các quỹ đầu tư đang bán cho chúng ta: rằng vấn đề lớn nhất của điện hạt nhân là thiếu vốn, và giải pháp là bơm vốn vào các công ty như Valar Atomics.
Tôi tuyên bố cách tiếp cận này sai. Và bằng chứng là lịch sử của chính ngành blockchain.
Trong blockchain, hầu hết các dự án fail không phải vì thiếu vốn đầu tư, mà vì thiếu lòng tin từ cộng đồng. Vốn chỉ là phương tiện để tạo ra sản phẩm; lòng tin — được xây dựng qua minh bạch kỹ thuật, qua bằng chứng thực tế, qua sự tôn trọng đối với người dùng — mới là nền tảng lâu dài.
Ngành điện hạt nhân đang gặp vấn đề lớn nhất tương tự: sự khan hiếm lòng tin, không phải sự khan hiếm vốn. Khi NuScale ba lần nâng giá và cuối cùng hủy dự án đầu tiên vì chi phí vượt quá ngưỡng chịu đựng, khi xây dựng hạt nhân liên tục vượt tiến độ và chi phí, các nhà đầu tư và khách hàng sẽ bắt đầu đặt câu hỏi: liệu chúng ta có đang tin vào một lời hứa rỗng?
Thứ tôi đang cố nói là: 1 tỷ USD của Valar Atomics — dù thật hay giả — không giải quyết được vấn đề cốt lõi. Vấn đề cốt lõi là làm sao giao được một lò phản ứng hạt nhân đúng hẹn, đúng ngân sách, đúng thông số kỹ thuật — với độ tin cậy tuyệt đối. Điều này chỉ có thể được giải quyết bằng thực tiễn, không phải bằng tấm séc đầu tư mạo hiểm.
Và đây là phần phản trực giác nhất: trong bối cảnh AI + năng lượng, nhà đầu tư thông minh nên nhìn vào những nơi ít hào nhoáng hơn — không phải là các công ty hạt nhân công nghệ cao, mà là:
- Các công ty khí tự nhiên có trách nhiệm (cầu nối năng lượng thực tế cho AI trong 5 năm tới)
- Các công ty lưu trữ năng lượng dài hạn (pin sắt-không khí, lưu trữ khí nén)
- Các nhà khai thác hạ tầng truyền tải (hạ tầng xương sống nhưng âm thầm)
- Các nhà cung cấp dịch vụ quản lý năng lượng cho trung tâm dữ liệu
Với ngành blockchain — nếu các bạn đang muốn tìm cách tham gia câu chuyện AI + năng lượng: đừng chạy theo câu chuyện tường thuật; hãy nhìn vào cơ sở hạ tầng. Nguồn năng lượng phi tập trung (DER), giao dịch năng lượng ngang hàng (P2P energy trading), xác thực carbon trên chuỗi — đây là những nơi blockchain có thể tạo ra giá trị thực — không phải bằng cách vẽ ra một NFT nhà máy điện hạt nhân.
Takeaway: Xây nhà thờ, đừng xây chợ
Khi thị trường nóng, lời kêu gọi hành động trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Nhưng những người đã sống qua nhiều chu kỳ sẽ biết rằng: thị trường nóng nhất cũng là nơi dễ lừa dối nhất.
Valar Atomics — thực hay hư — là phép thử cho cách chúng ta tiếp cận với một câu chuyện. Tấm séc 1 tỷ USD không chỉ là một mảnh văn hóa tường thuật khổng lồ của giới VC; nó là một tín hiệu: nhu cầu năng lượng cho A.I. là thật, nhưng con đường để đạt được nó chưa được vẽ đúng.
Điều tôi mong muốn với tư cách người quan sát thị trường 27 năm, người đã từng chứng kiến các ICO lừa đảo làm mất trắng của cải của hàng trăm nhà đầu tư nhỏ lẻ tại Seoul: đừng để lịch sử lặp lại ở quy mô lớn hơn.
Thay vì chỉ hỏi "Dự án này có thật không?" — hãy hỏi câu hỏi sâu hơn: "Liệu dự án này có giải quyết được vấn đề kỹ thuật thực sự bằng lòng tin của cộng đồng không?"
Bởi vì những gì chúng ta xây dựng không phải là một ngôi chợ cho những giao dịch nhanh chóng — mà là một nhà thờ cho niềm tin lâu dài. Và như kinh nghiệm của tôi với cộng đồng "Blockchain Triết Học" tại Seoul: chỉ khi ta đặt nền tảng đúng thì giá trị mới bền vững.
— Gốc rễ: Khai sinh cộng đồng.